CHÚA NHẬT VIII THƯỜNG NIÊN C

Lời Chúa: Lc 6,39 – 45.
Đầu lễ:
Bài giáo huấn của Chúa Giêsu hôm nay, kêu gọi mọi người hồi tâm, suy xét con người của mình, tưởng mình tốt, hoàn toàn là một sai lầm. Bởi lẽ, ta rất ít nhìn thấy rõ mình, cho mình là người tốt, không sai lỗi; trong khi đó, ta thấy rất rõ khuyết điểm của kẻ khác, phê bình kẻ khác, chỉ trích kẻ khác rất giỏi. Thấy cái rác nơi mắt người khác thì rất dễ, thấy cái xà (lớn cả mấy ngàn lần cái rác) nơi mắt mình thì không thấy. Khốn khổ vì người khác lại thấy, vì thế, Chúa Giêsu mời gọi chúng ta hãy biết khiêm tốn và biết xét mình mỗi ngày để thấy được lỗi lầm của mình nhiều hơn.
Suy niệm:
Trong bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu đưa ra hình ảnh cọng rác và cái xà, khi Chúa nói: “Sao anh thấy cái rác trong con mắt của người anh em, mà cái xà trong con mắt của chính mình thì lại không để ý tới” (Lc 6,41). Chắc chắn không phải là một lời kết án những ai tham gia vào việc sửa bảo anh chị em mình, nhưng đây là một lời cảnh cáo về cách thực hành sai lạc của chúng ta. Bởi vì việc sửa bảo anh chị em của mình, luôn có một nguy hiểm là ta dễ áp dụng một cách bất công. Vì tính tự ái, sự chua cay, sự nóng giận, dễ làm méo mó sự thật, dễ xét đoán anh chị em của mình một cách bất công, thiếu khách quan. Vì con người của chúng ta rất dễ rơi vào nguy cơ phóng đại điều xấu nơi người khác: những lỗi nhỏ nhất của tha nhân trở thành to lớn, còn những lỗi to lớn mà chính ta phạm lại có vẻ coi như nhỏ mọn. Thực sự ta chỉ có thể sửa bảo anh chị em ta một cách hữu ích, khi ta không tự hào về sự công chính của mình,  và không bị thúc bách bởi tham vọng muốn thống trị người khác, hay tự cho mình hoàn hảo, là người tốt.
Vậy trước khi sửa bảo anh chị em của mình, thì trước tiên phải bắt đầu bằng việc sửa chữa chính mình, chừng đó ta mới có cơ sở để sửa bảo người khác; vì không ai cho cái mà mình không có, vì cây xấu không sinh quả tốt…
Vì thế, lời Chúa Giêsu không ngừng mời gọi mỗi người kitô hữu chúng ta hôm nay, ý thức vai trò của mình trong việc canh tân thế gian. Tuy nhiên, việc biến cải thế gian phải được bắt đầu từ chính mình.
Thân phận con người thật là mỏng dòn và dễ vỡ như một chiếc bình sành, chúng ta có thể vấp ngã bất kỳ lúc nào và bất kỳ ở đâu. Sở dĩ chúng ta còn đứng vững và trung thành cho tới ngày hôm nay, tất cả đều do sự trợ giúp và nâng đỡ của tình thương và ân sủng Chúa.
Để biết rõ mình hơn, chúng ta cần phải khiêm nhường để hồi tâm xét mình, kiểm điểm lại cuộc sống xem trong mối tương quan giữa ta với Chúa có tốt không? Giữa ta với anh chị em mình có hiệp nhất không? Và đối với bản thân có gì là trục trặc, có gì là bất ổn không?
Việc xét mình và kiểm điểm như thế giống như việc chúng ta soi mình vào trong gương, xem trên khuôn mặt chúng ta có nhem nhuốt và mang vết bẩn hay không, nếu có thì chúng ta phải vội vã cọ rửa và lau chùi ngay.
Muốn biết mình, không gì hơn là phải xét mình, phải kiểm điểm bản thân và cuộc sống chúng ta. Vì thế, điều quan trọng đó là phải biết mình và nhìn nhận những sai lỗi, khuyết điểm của mình, để rồi cố gắng uốn nắn, nỗ lực sửa đổi, nhờ đó thăng tiến bản thân, đổi mới cuộc đời.
Ngày xưa, thánh Augustinô vốn thường có thói quen cầu nguyện vời những lời lẽ như thế này: “Lạy Chúa, xin cho con biết Chúa và xin cho con biết con. Biết Chúa để nhờ đó con sẽ yêu mến Chúa nhiều hơn. Biết con để nhờ đó sẽ uốn nắn sửa đổi nhưng sai lỗi khuyết điểm, hầu luôn sống đẹp lòng Chúa”.
Cầu nguyện:
Lạy Chúa, xin cho chúng con nhận ra những lầm lỗi của chúng con, chứ không phải thấy lỗi của người khác. Thấy được lầm lỗi của mình thì có lợi hơn thấy lầm lỗi kẻ khác. Nhờ đó mà chúng con khiêm nhường hơn, dễ sống với người khác hơn. Xin cho chúng con đủ thành thật và khiêm nhường để thấy được lỗi của chính mình. Amen.