CHÚA NHẬT PHỤC SINH – NĂM A

Lời Chúa: Ga 20,1 – 9.
Đầu lễ:
Ngày trọng đại, vui mừng và mang nhiều ý nghĩa nhất của Kitô giáo đó là ngày đại lễ Phục Sinh hôm nay. Nếu Chúa không sống lại từ cõi chết thì lòng tin của chúng ta trở nên hảo huyền, vô ý nghĩa và cuộc khổ nạn của Chúa Kitô trở thành một tin buồn chứ không phải Tin Vui. Sự Phục Sinh của Chúa cho chúng ta thấy rõ tình yêu mạnh hơn sự chết và tội lỗi của con người. Chúa Kitô sống lại, Ngài cũng mời gọi chúng ta cùng sống lại với Ngài để đem niềm tin yêu Phục Sinh này đến cho anh chị em của mình. Khi tham dự thánh lễ này, chúng ta xin Chúa cho chúng ta không ngừng tạ ơn và ngợi khen quyền năng vô biên của Thiên Chúa đã làm cho Đức Ki-tô sống lại khải hoàn.
Suy niệm: 
Tin Mừng Chúa Nhật Phục Sinh hôm nay nói đến tảng đá lấp cửa mộ đã bị bật tung và mở toang. Sự kiện khởi đi buổi “sáng sớm ngày thứ nhất trong tuần”, Maria Mađalêna đi thăm mộ và “thấy tảng đá đã được lăn ra khỏi mồ”, bà liền kết luận “người ta đã đem Chúa đi khỏi mồ, và chúng tôi chẳng biết họ để Người ở đâu”. Bà chạy về báo tin cho các Tông đồ, Phêrô và Gioan chạy ra mộ. Phêrô bước vào trong mộ, ông đứng lặng thinh. Còn Gioan bước vào trong mộ, ông “đã thấy và đã tin”.
Từ hành trình ra mộ viếng Chúa Giêsu, của Maria Madalena, Phêrô và Gioan, chúng ta tìm thấy hành trình lòng tin của 3 con người này.
Thứ nhất, việc thăm mộ của bà Maria Madalena không phải hoàn toàn để tìm Chúa Giêsu Phục sinh, nhưng bằng con tim dạt dào lòng mến đối với vị thầy Giêsu chí thánh đã từng tha thứ và hướng cuộc đời bà rời xa bóng đêm tội lỗi, lật sang trang mới. Chính lòng yêu mến đó đã thúc đẩy bà Maria Madalena lên đường viếng mộ Chúa và bà đã không nghĩ rằng Chúa đã sống lại, bà nghĩ ngay “xác Thầy đã bị đánh cắp”. Niềm hy vọng của bà hiện nay là làm sao tìm lại xác của Thầy Giêsu đã chết, chứ không nghĩ Chúa Giêsu đã sống lại. Phêrô chỉ đứng lặng thinh, chìm sâu trong suy nghĩ về Thầy Giêsu. Còn riêng Gioan đã thấy và đã tin Thầy Giêsu đã sống lại.
Giờ đây, Chúa đã phục sinh. Cái chúng ta cần làm hôm nay chính là sống niềm tin ấy. Chúng ta cần có lòng yêu mến thiết tha của Maria Mađalêna, nhưng cũng cần phải có sự nhạy cảm của Thánh Gioan để nhận ra dấu chỉ của Chúa và cần có sự thận trọng của Thánh Phêrô để khỏi rơi vào lầm lạc và mê tín. Tin vào Chúa Giêsu phục sinh là biết nhận ra ý nghĩa của các biến cố trong cuộc đời nhất là ý nghĩa của đau khổ và sự chết. Chúng ta cần phải có lòng tin để khỏi rơi vào sự thất vọng hay hốt hoảng trước những thất bại, đổ vỡ, mất mát trong cuộc đời. Tất cả những gì chúng ta đang tìm kiếm rồi cũng sẽ qua đi. Nhưng chúng ta cần phải nhìn thấy sự phục sinh của Chúa ngang qua những gì hư nát, đau khổ, thử thách. Như Thánh Gioan nhận ra Chúa đã sống lại, để chúng ta luôn tin rằng cho dù chúng ta có chết, chúng ta cũng được sống cùng Chúa trong vinh quang mai ngày. Niềm tin vào Chúa Giêsu phục sinh chính là nền tảng cho niềm hy vọng của chúng ta vào sự sống vĩnh cữu. Chính niềm hy vọng này là sức mạnh giúp chúng ta kiên tâm, bền chí để vượt qua những thử thách nghiệt ngã, ngang trái trong cuộc đời. Qua đó, chúng ta có được một niềm vui âm thầm, lặng lẽ và cảm nhận được sự bình an sâu sắc từ trong sâu thẳm của tâm hồn. Vì chúng ta biết rằng: Tình yêu mạnh hơn sự sợ hãi, sự sống mạnh hơn cái chết và niềm hy vọng vượt thắng nỗi thất vọng.
Cầu nguyện: 
Trong cuộc hành trình đức tin nơi trần gian này, xin Chúa cho chúng con luôn biết cảm nghiệm Chúa Phục Sinh luôn hiện diện trong cuộc sống của chúng con, để chúng con luôn hiểu rằng mỗi biến cố lớn nhỏ trong cuộc đời chúng con luôn là lời mời gọi chúng con biết sống theo thánh ý Chúa, biết luôn tin tưởng vào Chúa trong mọi hoàn cảnh của cuộc sống. Amen.