CHÚA NHẬT III PHỤC SINH – C

TIN MỪNG: (Ga 21, 1-14). 
1 Sau đó, Ðức Giêsu lại tỏ mình ra cho các môn đệ ở Biển Hồ Tibêria. Người tỏ mình ra như thế này. 2Ông Simon Phêrô, ông Tôma gọi là Ðiđymô, ông Nathanaen người Cana miền Galilê, các người con ông Dêbêđê và hai môn đệ khác nữa, tất cả đang ở với nhau. 3Ông Simon nói với các ông: “Tôi đi đánh cá đây”. Các ông đáp: “Chúng tôi cùng đi với anh”. Rồi mọi người ra đi, lên thuyền, nhưng đêm ấy họ không bắt được gì cả. 4Khi trời đã sáng, Ðức Giêsu đứng trên bãi biển, nhưng các môn đệ không nhận ra đó chính là Ðức Giêsu. 5Người nói với các ông: «Này các chú, không có gì ăn ư?» Các ông trả lời: «Thưa không». 6Người bảo các ông: «Cứ thả lưới xuống bên phải mạn thuyền đi, anh em sẽ bắt được cá». Các ông thả lưới xuống, nhưng không sao kéo lên nổi, vì lưới đầy những cá. 7Người môn đệ được Ðức Giêsu thương mến nói với Phêrô: «Chúa đó!» Vừa nghe nói «Chúa đó!», ông Simon Phêrô vội khoác áo vào vì đang ở trần, rồi nhảy xuống biển. 8Các môn đệ khác chèo thuyền vào bờ kéo theo lưới đầy cá, vì các ông không xa bờ lắm, chỉ cách vào khoảng gần một trăm thước. 9 Bước lên bờ, các ông nhìn thấy có sẵn than hồng với cá đặt ở trên, và có cả bánh nữa. 10Ðức Giêsu bảo các ông: «Ðem ít cá mới bắt được tới đây!» 11Ông Simon Phêrô lên thuyền, rồi kéo lưới vào bờ. Lưới đầy những cá lớn, đếm được một trăm năm mươi ba con. Cá nhiều như vậy mà lưới không bị rách. 12Ðức Giêsu nói: «Anh em đến mà ăn!» Không ai trong các môn đệ dám hỏi «ông là ai?», vì các ông biết rằng đó là Chúa. 13Ðức Giêsu đến, cầm lấy bánh trao cho các ông; rồi cá, Người cũng làm như vậy. 14Ðó là lần thứ ba Ðức Giêsu tỏ mình ra cho các môn đệ, sau khi chỗi dậy từ cõi chết.
Chú giải
-“Cứ thả lưới xuống bên phải mạn thuyền đi, anh em sẽ bắt được cá”  (21,6): Chúa hướng dẫn cho các ông làm sao để bắt được cá. Chắc chắn Phêrô đã nhớ lại phép lạ  mẻ cá lạ lùng năm xưa, khi ông mới gặp Chúa (Lc 5, 1-11). Nên ông không cãi lại như lần đó (Lc 5, 5), nhưng hoàn toàn vâng phục: “Các ông thả lưới xuống…lưới đầy những cá”.
-“Anh em đến mà ăn”  (21,12): Chúa dọn sẵn cho các ông bữa ăn trên bờ, bởi Người biết các ông rất mệt mỏi sau một đêm “không bắt được gì cả”. Người là Thiên Chúa quyền năng, nhưng muốn ở giữa loài người như một người đầy tớ, để phục vụ, để yêu thương.
Kể chuyện Đức Giêsu
1.Chúa đến:
Hôm nay, Chúa Giêsu Phục Sinh đến với các môn đệ bên bờ biển.
Người không đến với đám đông để phô trương sức mạnh của Đấng đã Phục Sinh, bắt họ phải tin vào Người. Người không đến với những kẻ trước đây đã làm hại Người để trả thù, để họ phải khiếp sợ và xấu hổ. Người đến với những kẻ Người yêu thương.
Người đến âm thầm. Âm thầm đến nỗi lúc đầu các ông “không nhận ra đó chính là Đức Giêsu” (21,4).
Người đến giản dị. Người không giảng dậy điều này điều kia, chỉ hỏi thăm chuyện ăn uống của các ông: “Này các chú, không có gì ăn ư ?” (21,5).
Người đến để giúp đỡ. Người chỉ cho các ông chỗ để bắt được nhiều cá: Cứ thả lưới xuống bên phải mạn thuyền đi, anh em sẽ bắt được cá (21,6).
Người đến để yêu thương. Người biết họ mệt mỏi, đói bụng và lạnh lẽo lắm, nên dọn sẵn trên bờ “than hồng với cá đặt ở trên, và có cả bánh nữa”  (21,9). Người mời các ông: “Anh em đến mà ăn”  (21,12). Có lẽ các ông còn ngại ngùng, nên Người còn “cầm lấy bánh trao cho các ông, rồi cá, Người cũng làm như vậy”  (21,13).
2.Đến với Chúa
Chỉ có thế. Không có gì lớn lao quan trọng. Nhưng chính sự giản dị và tình thương của Chúa đã đánh động các ông. Các ông nhận ra Chúa: “Chúa đó”  (21,7). Các ông vui mừng chạy đến với Chúa. Bao  nhiêu mệt mỏi, chán nản vì vất vả suốt đêm mà chẳng được gì, phút tan biến. Gặp Chúa, các ông tìm lại niềm vui, bình an, hi vọng.
Tất cả những lần Đức Giêsu Phục Sinh đến với các môn đệ đều như thế: nỗi buồn biến nên niềm vui; chán nản tuyệt vọng trở thành tin yêu hi vọng; hoang mang sợ hãi trở nên bình an hạnh phúc.
Chúa đến trần gian chỉ để làm như thế: cứu thoát con người, giúp con người vượt qua tội lỗi, buồn phiền thất vọng, để đi  vào một cuộc sống mới của niềm vui, của điều lành và tình  thương.
Thực hành Lời Chúa Giêsu
Với niềm tin vào Đức Giêsu Kitô Phục Sinh, người Kitô Hữu chúng ta được mời gọi sống tin yêu hi vọng, mặc dù cuộc đời của chúng ta còn nhiều bóng tối của tội lỗi và đau khổ.
Niềm vui của chúng ta là nhờ Chúa, vì tin nơi Chúa, vì cùng đi với Chúa, vì chia sẻ sự sống của Chúa.
Niềm vui của người Kitô Hữu chúng ta cũng giống như ngọn nến Phục Sinh: nhỏ bé thôi, nhưng thắp sáng cho mọi người, giúp cho mọi người được sống hạnh phúc hơn, sống tốt với nhau hơn, sống có ích cho Hội Thánh, cho quê hương, cho gia đình mình, cho mọi người…
Cầu nguyện
Lạy Chúa Giêsu, con xin tôn vinh ca ngợi Chúa, đã từ cõi chết sống lại. Xin giúp con được cùng sống lại với Chúa, biết phấn đấu để trở nên người mới theo mẫu gương của Chúa, tốt lành và luôn yêu thương như Chúa. Amen
Câu chuyện minh họa
Theo Đức Cố Hồng Y Phanxicô Xaviê Nguyễn Văn Thuận, Đức Giêsu có 5 “khuyết điểm” như sau:
1.Đức Giêsu có trí nhớ kém. Người mau quên. Người quên hết những tội lỗi của ta, khi ta biết ăn năn trở về.
2.Đức Giêsu không có tài tổ chức: Người chọn 12 môn đệ để sau này thành lập Hội Thánh, tất cả họ đều là những con người thiếu trình độ, không đủ khả năng.
3.Đức Giêsu không biết tính toán: Người sẵn sàng bỏ lại 99 con chiên ngoan để đi tìm 1 con chiên lạc.
4.Đức Giêsu không giỏi làm kinh tế: Người làm chuyện ngược đời, trả lương cho thợ người đến trễ thì trả trước, người đến sớm lại trả sau, mà ai cũng 1 đồng bạc như nhau.
5.Đức Giêsu không biết xã giao: Người dạy, khi tổ chức tiệc tùng ăn uống, thì đừng mời kẻ giầu có, sang trọng, quyền thế, nhưng hãy mời người nghèo đói, khố rách áo ôm.
Đó là những “khiếm khuyết” của một trái tim chứa chan lòng xót thương, tràn đầy tình yêu vô bờ.