CHÚA NHẬT 4 PHỤC SINH – NĂM A

Lời Chúa: Ga 10,1 – 10.
Đầu lễ:
Bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu tự sánh ví mình như cửa chuồng chiên và như người mục tử nhân lành. Cả hai hình ảnh này đều nói lên sự thấu hiểu, sự chăm sóc và sự bảo vệ của Ngài dành cho chúng ta, là những con chiên được Ngài hướng dẫn, yêu thương và chở che. Khi tham dự thánh lễ này, chúng ta xin Chúa cho chúng ta luôn biết rằng mỗi một ngày qua đi, một tuần qua đi, chúng ta luôn được Chúa yêu thương, chăm sóc và dưỡng nuôi, vì thế, chúng ta không ngừng biết tạ ơn Chúa mỗi ngày trong cuộc sống của chúng ta, cũng như nơi gia đình mình.
Suy niệm: 
Trong Phúc Âm, Chúa Giêsu cũng đã tự sánh ví mình như người mục tử nhân lành. Khác với những kẻ chăn thuê và giữ mướn, những kẻ trộm cướp và lợi dụng, người mục tử đích thực chỉ biết phục vụ đoàn chiên và giải thoát đoàn chiên khỏi mọi sự dữ. Đổi lại, con chiên nghe tiếng người mục tử, hăm hở đi theo và tỏ lòng yêu mến quyến luyến với người mục tử. Người ấy sẽ đi trước để bảo vệ đoàn chiên. Còn đoàn chiên thì theo sau một cách ngoan ngoãn, để rồi cuối cùng sẽ đến được nơi đồng cỏ xanh và nơi dòng suối mát. Vậy người mục tử nhân lành, là người mục tử như thế nào?
Người mục tử nhân lành, là người mục tử thường phải hiện diện với bầy chiên của mình. Người mục tử ấy phải biết rõ chiên mình: con nào đau, con nào mạnh, con nào có móng mềm, con nào bỏ bầy đi lạc.
Thế nhưng, hiểu biết về con chiên mà thôi chưa đủ, người mục tử ấy còn phải dám hiến thân cho bầy chiên của mình, thậm chí dám hy sinh cả mạng sống của mình nữa, trong những trường hợp hiểm nguy. Chính trong bối cảnh này mà chúng ta có thể hiểu rõ hơn lời xác quyết của Chúa Giêsu, khi Ngài nói: “Ta là mục tử nhân lành”. Thực vậy, Ngài muốn cho chúng ta hay: mối tương giao và sự hiến thân của Ngài cho chúng ta cũng giống như mối tương giao và sự hiến thân của người mục tử cho bầy chiên của mình.
Giống như người mục tử, Chúa Giêsu luôn hiện diện giữa chúng ta mỗi ngày. Ngài đã từng nói với chúng ta: “Này, Thầy sẽ ở cùng các con mọi ngày cho đến tận thế”.
Giống như người mục tử, Chúa Giêsu cũng biết rõ mỗi người chúng ta một cách vừa thân mật lại vừa sâu xa. Ngài biết ai trong chúng ta đang yếu kém về đức tin, ai trong chúng ta thường ngã lòng, ai trong chúng ta hay bỏ Chúa, không đến nhà thờ. Ngài không bao giờ bỏ rơi chúng ta. Trái lại, Ngài luôn ở cạnh chúng ta để nâng đỡ, phù trợ. Và nếu như chúng ta có lầm đường lạc lối, thì chính Ngài sẽ tìm kiếm chúng ta.
Bên cạnh ấy, Chúa Giêsu còn ví mình như là cửa chuồng chiên: “Ta là cửa chuồng chiên, ai qua Ta mà vào thì được cứu rỗi, người ấy sẽ tìm thấy của nuôi thân”. Chúa Giêsu muốn nói lên rằng: Nơi Ngài, chúng ta sẽ gặp gỡ Thiên Chúa và anh chị em của mình. Nơi Ngài, chúng ta được cứu rỗi và tìm thấy niềm hạnh phúc Nước Trời.
Hơn nữa, Chúa Giêsu cũng chính là cánh cửa dẫn vào một cuộc sống mới. Cuộc sống mới là một cuộc sống trọn vẹn bởi vì không còn bóng dáng Thần chết. Cuộc sống mới là một cuộc sống sung mãn bởi vì chẳng còn vết tích của đau khổ, bệnh tật, đói khát. Cuộc sống mới là một cuộc sống siêu nhiên trong đó con người được nâng lên làm con Thiên Chúa, được tham dự vào chính sự sống của chúa. Cuộc sống mới là một cuộc sống hạnh phúc vì được kết hợp với Thiên Chúa Ba Ngôi trong một tình yêu trọn hảo.
Ước gì, xin Chúa cho chúng ta luôn biết bắt chước Chúa, để sống yêu thương, phục vụ, quan tâm và chăm sóc anh chị em nơi giáo xứ, nơi buôn làng và nơi chính gia đình của mình nhiều hơn nữa.
Cầu nguyện: 
Lạy Chúa Giêsu, xin Chúa cho mỗi người trong chúng con luôn biết sống theo cung cách phục vụ của Chúa, để mỗi người trong chúng con và mỗi gia đình chúng con luôn biết yêu thương nhau và biết phục vụ lẫn nhau nhiều hơn nữa. Amen.