CHÚA NHẬT 34 THƯỜNG NIÊN A – Chúa GIÊSU VUA VŨ TRỤ

Lời Chúa: Mt 25,31 – 46.
Đầu lễ:
Bài Tin Mừng hôm nay Chúa Giê-su dạy cho chúng ta một bài học hết sức rõ ràng. Bài học đó là Thiên Chúa sẽ phán xét chúng ta theo những việc chúng ta làm cho nhau trong cuộc sống hằng ngày. Sự phán xét này không tùy thuộc vào kiến thức chúng ta có, sự may mắn hay tiếng tăm của chúng ta đã đạt được, nhưng tùy vào sự giúp đỡ chúng ta làm cho anh chị em chúng ta. Khi tham dự thánh lễ này, chúng ta nguyện xin Chúa cho chúng ta luôn biết yêu thương và giúp đỡ lẫn nhau trong cuộc sống.
Suy niệm:
Trong Tin Mừng hôm nay, Thánh Matthêu tường thuật lại quang cảnh ngày cánh chung, khi Chúa Giêsu tái giáng và Ngài phân xử mọi người tốt hay xấu, lành hay dữ, thiện hảo hay ác độc, đều có mặt và phân xử rõ ràng. Tiêu chuẩn để mà phân tách là tất cả những gì chúng ta thực hiện cho anh em. Chúa Giêsu đồng hóa với tất cả những ai đang sống xung quanh và ở giữa chúng ta, khi chúng ta biết chia sẻ cơm áo cho người đói khổ trần truồng, khi thăm viếng người bị bệnh nạn hoặc tù đày hay khi chúng ta giúp đỡ những kẻ bé mọn và cùng khốn nhất, tức là chúng ta đến với Chúa Giêsu, chúng ta đang làm cho chính Chúa, như lời Chúa Giê-su nói: “Vì xưa Ta đói, các ngươi cho ăn; Ta khát, các ngươi đã cho uống; Ta là khách lạ, các ngươi đã tiếp rước;Ta mình trần, các ngươi đã cho mặc; Ta đau yếu các ngươi đã viếng thăm; Ta bị tù đày, các ngươi đã đến với Ta” (Mt 25,35 – 36).  Bên cạnh ấy, khi chúng ta từ chối lẫn nhau và quay lưng trước những bất hạnh tinh thần và thể xác của anh chị em mình, thì cũng là lúc chúng ta rời xa Chúa Giêsu, rời xa Thiên Chúa.
Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta phải sống tình liên đới với tha nhân, không chỉ vì có chung một Cha trên trời, mà còn vì con người là “hình ảnh Thiên Chúa”. Chính Chúa đã tự đồng hoá mình với những mảnh đời bất hạnh lầm than. Chúa mời gọi chúng ta: ai tiếp rước họ là tiếp rước chính Chúa. Ai giúp đỡ họ là giúp đỡ chính Chúa. Ngược lại, Chúa cũng sẽ luận phạt vì chúng ta đã từng khước từ thi ân cho những con người cùng khổ đó.
Thực vậy, trong ngày phán xét, Chúa không hỏi về bằng cấp của chúng ta cao hay thấp. Chúa không xét duyệt chúng ta dựa trên địa vị của chúng ta. Thiên Chúa không đếm bao nhiêu giờ chúng ta đã đọc kinh, cầu nguyện, lần hạt, tụ họp sinh hoạt… Chúa sẽ nhìn xem trái tim của chúng ta đã mở rộng yêu thương đến mức nào. Chúng ta đã chia sẻ những gì cho những kẻ bé mọn nhất của Chúa.  Chúa phán xét theo tinh thần bác ái mà chúng ta đã dành cho anh chị em của mình.
Vâng, chúng ta đều phải trả lẽ trước mặt Chúa về tất cả những hành vi của mình. Nhưng công hay tội tuỳ thuộc vào lòng bác ái chúng ta có hay không trong những lời nói và việc làm của mình đối với anh chị em. Cũng như Chúa cũng sẽ luận tội nếu chúng ta cũng sống thiếu trách nhiệm và sống thiếu tình liên đới qua đời sống yêu thương và phục vụ của chúng ta đối với anh chị em của mình.
Chúa Giêsu là Vua, nhưng Ngài đã cúi mình phục vụ con người. Ngài tự hoà nhập với con người. Ngài đồng hành với con người. Ngài chia sẻ phận người khốn khổ với con người. Ngài đã đến để phục vụ và hiến mạng sống vì hạnh phúc con người. Ngài còn mời gọi chúng ta “ai muốn làm lớn hãy cúi mình phục vụ anh em”. Ước gì chúng ta cũng biết cúi xuống để phục vụ và yêu thương như Chúa Giê-su đã làm gương cho chúng ta.
Cầu nguyện:
Nguyện xin Chúa cho chúng con luôn can đảm làm chứng cho tình yêu bất diệt của Chúa là dám “thí mạng sống mình vì người mình yêu” và biết yêu thương tha nhân như chính mình. Amen.