CHÚA NHẬT 3 PHỤC SINH – NĂM A

Lời Chúa: Lc 24,13 – 35.
Đầu lễ:
Bài Tin mừng hôm nay thuật lại cho chúng ta về sự xuất hiện của Chúa Giêsu với các môn đệ trên đường Emmau. Chính Chúa Giêsu đã giải nghĩa Kinh Thánh cho hai ông và chính Chúa Giêsu đã bẻ bánh trao cho hai ông, nên hai ông đã nhận ra Chúa Giêsu. Với biến cố của hai môn đệ trên đường Emmau, Chúa mời gọi mỗi người trong chúng ta luôn tin rằng mỗi khi chúng ta tham dự thánh lễ, là mỗi lần chúng ta gặp gỡ được sự hiện diện của Chúa Giêsu trong thánh lễ, qua việc chúng ta lắng nghe Lời Chúa và rước lấy Chúa Giêsu Thánh Thể vào lòng. Nguyện xin Chúa thêm lòng tin cho chúng ta trong thánh lễ này.
Suy niệm: 
Dưới dáng dấp một người khách lạ, Chúa Giêsu phục sinh đến với hai môn đệ trên đường về làng quê Emmau. Ngài đến đúng lúc, đúng lúc họ đang bỏ cuộc, quay quắt và ray rứt vì chuyện đã qua. Ngài đi cùng với họ, đi gần bên họ, khiêm tốn trở thành một người bạn đồng hành. Ngài gợi chuyện, hay đúng hơn, Ngài muốn tham dự vào câu chuyện dở dang của họ. 
Nhờ vào đâu mà hai môn đệ trên đường Emmaus đã nhận ra Chúa? Đó là Chúa Giêsu vừa đi vừa cắt nghĩa Kinh Thánh cho các ông, thế nhưng lúc bấy giờ đối với các ông, Ngài vẫn còn là một kẻ xa lạ. Rồi khi chiều xuống họ đã mời Ngài ở lại với họ, và họ đã nhận ra Ngài trong lúc bẻ bánh. Hai môn đệ nhận ra Chúa Giêsu, đó là vì Ngài đã giải nghĩa Lời Chúa cho các ông và đặc biệt hơn, đó là Ngài làm hành động quen thuộc đã từng làm cho các ông, đó là Ngài cầm lấy bánh dâng lời chúc tụng bẻ ra trao cho các ông. Từ đó, chúng ta biết rằng ngoài việc hai môn đệ đã được soi sáng và nhận biết Chúa do được cắt nghĩa Kinh Thánh, nhưng còn do việc làm, nhất là những việc làm mang tính cách yêu thương của Chúa Giêsu, đó là biết yêu thương và chia sẻ với anh chị em của mình.
Vì thế, khi nghe lời Chúa, chúng ta được mời gọi phải có quyết tâm đem ra thực hành, thì lúc bấy giờ lời Chúa mới thực sự đem lại lợi ích cho chúng ta.
Các ông đã không chỉ nhận ra Chúa Giêsu khi Ngài cắt nghĩa Kinh Thánh, nhưng các ông đã nhận ra Ngài khi các ông mời Ngài lưu lại với mình nơi quán trọ. Chính vì thế, mỗi người chúng ta cần phải chăm sóc với tình thương và cần phải cố gắng thực hiện những hành động bác ái và yêu thương của chúng ta nơi chính giáo xứ của mình, nơi chính buôn làng của mình, cũng như nơi chính gia đình mình.
Kinh nghiệm của hai môn đệ Emmau cũng là của chúng ta. Lúc ta tưởng Ngài vắng mặt, thì Ngài lại đang ở gần bên. Lúc ta nhận ra Ngài ở gần bên, thì Ngài lại biến mất rồi. Nhưng chính lúc Ngài biến mất, ta lại cảm nghiệm sâu hơn sự hiện diện của Ngài trong chính cuộc sống của chúng ta mỗi ngày, cũng nơi chính gia đình mình. Đặc biệt Ngài hiện diện với chúng ta trong thánh lễ mỗi ngày.
Cầu nguyện: 
Lạy Chúa, xin Chúa hãy cùng đi với chúng con trên vạn nẻo đường đời, như xưa Chúa đã cùng đi với hai môn đệ trên đường Emmaus, nhờ đó đức tin của chúng con sẽ được nâng đỡ và bản thân chúng con sẽ trở thành chứng nhân cho Tin Mừng của Chúa. Amen.