CHÚA NHẬT 24 THƯỜNG NIÊN A

Lời Chúa: Mt 18,21 – 35.
Đầu lễ:
Lời Chúa trong Chúa Nhật hôm nay, Chúa Giê-su giáo huấn các môn đệ phải biết tha thứ cho nhau. Vì khi chúng ta biết tha thứ cho nhau thì chính Thiên Chúa sẽ tha thứ cho chúng ta. Khi tham dự thánh lễ này, nguyện xin Chúa cho chúng ta biết tha thứ cho nhau khi anh chị em xúc phạm và làm chúng ta buồn lòng.
Suy niệm:
Trong bài Tin mừng hôm nay, Phêrô đặt ra cho Chúa Giêsu một câu hỏi: “Thưa Thầy, nếu anh em con cứ xúc phạm đến con, thì con phải tha đến mấy lần ? Có phải đến bảy lần không?” (Mt 18,21). Phêrô muốn nhấn mạnh đến một người anh em cố tình, cố chấp cứ xúc phạm đến mình thì phải xử lý thế nào ? Phêrô cũng tự đưa ra một hạn mức: “có phải tha cho họ đến bảy lần không?”. Nhưng Chúa Giêsu không muốn Phêrô và các tông đồ dừng lại việc tha thứ theo một hạn mức nào, mà Ngài muốn các môn đệ của Ngài phải tha hoài, tha mãi và tha thứ vô điều kiện: “Thầy không bảo tha đến bảy lần, mà là đến bảy mươi lần bảy” (Mt 18,22).
Tại sao lại phải tha thứ một cách quảng đại như thế ? Vì tha thứ không chỉ dừng lại ở việc bỏ qua những gì người khác đã xúc phạm hay làm tổn thương đến mình, cũng không chỉ đơn giản tuyên bố một lời tha thứ, vì thực tế dù ngoài miệng tuyên bố tha thứ, nhưng trong lòng vẫn còn nuôi giận hờn. Vì vậy, tha thứ phải là xóa bỏ hẳn mọi oán ghét, giận hờn và đón nhận nhau bằng đôi mắt và tâm hồn hoàn toàn yêu thương. Không chỉ dừng lại đó, việc tha thứ còn đòi chúng ta phải đi bước trước, bước đến với người đã làm tổn thương ta và hành động như thể là với những người bạn thân thiết.
Sở dĩ Chúa đòi chúng ta phải tha thứ một cách quảng đại vô điều kiện, đến bảy mươi lần bảy như thế là vì khi chúng ta biết tha thứ cho anh em thì Thiên Chúa sẽ tha thứ cho chúng ta, hay nói ngược lại, vì chúng ta đã được Thiên Chúa yêu thương, tha thứ một cách hết sức quảng đại, nên chúng ta cũng phải tha thứ cho anh chị em mình cách quảng đại như vậy.
Đó là lý do Chúa muốn chúng ta phải tha thứ, và vì thế Chúa đã kể câu chuyện dụ ngôn minh họa cho đòi hỏi đó. Một người mắc nợ nhà vua mười nghìn yến vàng, anh không có gì để trả, anh đã van xin vua cho anh khất lại một kỳ hạn, và nhà vua đã không chỉ cho khất nợ mà còn tha nợ cho anh.
Thật trớ trêu là khi anh ra ngoài gặp một người bạn chỉ mắc nợ anh một trăm quan tiền, anh đã túm lấy người bạn, bóp cổ siết nợ, cho dù người bạn khốn khổ cũng đã hết lời van xin anh, nhưng anh cũng không tha mà còn tống người bạn ấy vào tù cho đến khi trả hết nợ. Ông chủ đã không chấp nhận cách cư xử như thế nên cho đòi anh đến và trách anh : Tên đầy tớ độc ác kia, ta đã tha hết nợ cho ngươi vì ngươi đã van xin ta, vậy tại sao ngươi không thương xót bạn ngươi như ta đã thương xót ngươi ?
Trước mặt Thiên Chúa, chúng ta đã nhiều lần làm tổn thương Ngài, xúc phạm đến Ngài, chúng ta cũng đã mang nợ Ngài rất nhiều. Đó là món nợ sự sống, nợ tình yêu thương, đáng lẽ chúng ta phải chết, phải trầm luân đời đời, vậy mà Ngài đã thương tha bổng cho chúng ta, lại còn nhận chúng ta làm con của Ngài, làm em của Chúa Giêsu. Chính vì thế, Thiên Chúa đòi chúng ta cũng phải biết tha thứ cho những người đã xúc phạm hoặc làm tổn thương chúng ta.
Tha thứ không chỉ là trút bỏ một gánh nặng tâm lý trong tâm hồn, mà khi chúng ta dám quảng đại tha thứ cho anh chị em mình, thì chính Thiên Chúa sẽ chữa lành vết thương tâm hồn của chúng ta, ban cho chúng ta niềm vui và sự bình an trong tâm hồn. Thiên Chúa chỉ có thể đến và cư ngụ trong tâm hồn nhẹ nhàng, thanh thản, không còn nuôi dưỡng sự hận thù, ghen ghét.
Thiên Chúa sẽ lắng nghe và nhận lời cầu xin của những kẻ biết quảng đại tha thứ cho anh em, ngược lại, một khi còn nuôi lòng giận ghét anh em mình thì Thiên Chúa sẽ từ chối lời cầu xin của nó. Oán hờn là điều đáng ghê tởm, kẻ nuôi dưỡng sự báo thù thì sẽ chuốc lấy án phạt của Thiên Chúa.
Khi chúng ta thực sự có một trái tim nhân ái, một cái nhìn yêu thương, một tấm lòng nhân từ quảng đại, thì mỗi người đều có thể tha thứ khi anh em cố tình xúc phạm đến mình. Một khi dám thực hiện đòi buộc tha thứ này, chúng ta sẽ là những người thuộc về Chúa Kitô.
Nhiều trường hợp xô xát giữa vợ chồng, cha mẹ, con cái dẫn đến việc không nhìn nhận nhau, nhiều anh em ruột thịt cũng không nhìn nhau chỉ vì tranh chấp tài sản, họ coi nhau như người dưng nước lã, chưa kể đến mẹ chồng con dâu…. Tất cả nhưng điều đó xảy ra nơi cuộc sống chung, chỉ vì mỗi người còn nuôi trong mình sự tự ái, để cái tôi của mình lấn át, khiến họ không nhận ra sự thật và lòng yêu thương cần có trong cuộc sống của chúng ta.
Cầu nguyện:
Nguyện xin Chúa ban cho chúng con một trái tim rộng mở, để chúng con luôn ý thức mình là môn đệ của Chúa Giêsu và phải sống như Chúa Giêsu, là luôn thể hiện lòng khoan dung, tha thứ cho tất cả mọi người, dù họ có cố tình xúc phạm, nhục mạ hay gây tổn thương cho chúng con. Amen.