CHÚA NHẬT 18 THƯỜNG NIÊN A

Lời Chúa: Mt 14,13 – 21.
Đầu lễ:
Bài Tin mừng Chúa Nhật hôm nay thuật lại việc Chúa Giê-su hóa bánh ra nhiều để cho dân chúng ăn no. Hình ảnh Chúa Giê-su làm phép lạ hóa bánh ra nhiều năm xưa bày tỏ việc Chúa ban của ăn thiêng liêng, tức là Mình Máu Thánh Chúa cho chúng ta hôm nay. Vì thế, trong khi tham dự thánh lễ, chúng ta xin Chúa cho chúng ta luôn biết ý thức rằng Chúa Giê-su đang hiện diện nơi Lời Chúa và Bí Tích Thánh Thể mà chúng ta sẽ lãnh nhận trong thánh lễ này.
Suy niệm:
1.Bài Tin mừng Matthêo hôm nay ghi lại một hình ảnh thật đẹp về cuộc đời của Chúa Giê-su, đó là khi “Chúa Giê-su trông thấy một đoàn người đông đảo thì chạnh lòng thương” (Mt 14,16). Cho dù, đám đông này không phải là bà con, bạn hữu hay là người quen biết của Chúa, nhưng khi thấy họ, Chúa Giê-su đã thương, và vì thương nên Ngài đã chữa bệnh, giảng dạy và cho họ ăn no. Chúa thương tất cả mọi người. Mọi người đều là đối tượng cho  tình thương của Chúa.
Tin Mừng nhiều lần nhắc tới việc Chúa chạnh lòng thương như thế.
Thấy dân chúng đi theo Chúa vào tận nơi đồng vắng để nghe Chúa giảng, Đức Giêsu gọi các môn đệ lại mà nói: “Thầy chạnh lòng thương đám đông, vì họ ở luôn với Thầy đã ba ngày rồi và họ không có gì ăn. Thầy không muốn giải tán họ, để họ nhịn đói mà về, sợ rằng họ bị xỉu dọc đường.” (Mc 8, 2-3)
Chúa thương người mù ngồi ở vệ đường (Mc 10,46-52)
Chúa thương người kia bị bệnh phong đến gặp Ngài. (Mt 8,1-4)
Tại Nain, Chúa thương một bà mẹ goá đang cùng với đám đông dưa đứa con trai duy nhất của mình ra nơi an nghỉ cuối cùng. (Lc 7,13)
Vâng! Chúa là như thế, còn chúng ta thì sao? Chúng ta có biết yêu thương anh chị em của mình không? Chúng ta có biết quan tâm, chăm sóc, lo lắng cho anh chị em của mình không?
Ước gì chúng ta có được tấm lòng chạnh thương như Chúa Giê-su trong cuộc sống của chúng ta. Để chúng ta có thể yêu thương, chăm sóc, lo lắng và giúp đỡ anh chị em của chúng ta nhiều hơn nữa.
2.Hình ảnh tiếp theo mà Thánh Matthêô ghi lại cho chúng ta còn đẹp hơn nữa. Đứng trước cảnh dân chúng đã ba ngày theo Chúa vào nơi đồng vắng để nghe Chúa giảng. Giờ đây họ đã đói. Các môn đệ lại gần thưa với Người: “Nơi đây hoang vắng, và đã muộn rồi, vậy xin Thầy giải tán đám đông, để họ vào các làng mạc mua lấy thức ăn.” (Mt 14,15)Đức Giêsu bảo: “Họ không cần phải đi đâu cả, chính anh em hãy cho họ ăn.” (Mt 14,16). Thật là một mệnh lệnh vượt quá khả năng của con người, quá khả năng của các tông đồ.
Các Tông đồ của Chúa lo sợ trước một thách thức không thể vượt qua được trên bình diện con người đó. 5.000 người đàn ông không kể đàn bà con trẻ đang gặp cảnh đói không có gì ăn vào lúc trời sắp tối. Các ông muốn thoái thác, phủi tay. Ðó là một giải pháp hợp lý. Lo cho năm ngàn người ăn là ngoài tầm tay của các môn đệ. Thoái thác như thế cũng là giải pháp nhẹ nhàng. Ai lo phần nấy. Thật dễ dàng. Nhưng đó là giải pháp không được Chúa chấp nhận. Chúa muốn các môn đệ Chúa nhận lấy trách nhiệm: Họ không cần phải đi đâu cả, chính anh em hãy lo cho họ ăn(Mt 14,16).
Họ đói! Các con phải lo cho họ ăn. Một trách nhiệm nặng nề vượt quá sức các môn đệ. Nhưng đã cảm thương thì phải có trách nhiệm. Trái tim đã thương thì bàn tay phải hành động. Các ông lo sợ và nói theo khuynh hướng tự nhiên là muốn phủi tay chạy trốn trước thách thức khó khăn ấy, để rồi từ đó muốn đổ trách nhiệm cho kẻ khác, và cuối cùng, còn muốn cả Chúa Giêsu cũng phải làm như vậy: “Xin Thầy hãy cho họ về hoặc vào làng để mua gì ăn, vì trời đã tối và họ có thể kiếm được gì ăn qua cơn đói chăng?” (Mt 14,15).
Thế nhưng Chúa lại không muốn như vậy. Điều Chúa muốn các tông đồ phải lo cho dân.“Các con hãy lo cho họ ăn” (Mt 14,16). Phải có một tình thương bao la kinh khủng lắm mới dám nghĩ đến một việc làm như thế. Không thể thoái thác trách nhiệm trước những khó khăn phải đối đầu. Và sau đó là một phép lạ chưa tùng có trên trần gian này.
Tin Mừng ghi lại: “Người truyền cho đám đông ngả mình trên cỏ. Người cầm lấy năm cái bánh và hai con cá, ngước mắt lên trời, dâng lời chúc tụng, và bẻ ra, trao cho các môn đệ. Và môn đệ trao cho đám đông. Ai nấy đều ăn và được no nê” (Mt 14,19-21).
Ngày xưa thì như thế còn hôm nay thì sao? Hôm nay Chúa cũng vẫn muốn như vậy. Chúa không chỉ muốn một mình Ngài làm phép lạ mà Chúa còn muốn cả chúng ta cùng làm với Chúa, cùng cộng tác với Chúa trong việc trông sóc, lo lắng và giúp đỡ anh chị em nghèo khổ, khó khăn, thiếu thốn nơi buôn làng của chúng ta.
Nếu chúng ta có đủ mọi của cải vật chất và tinh thần, mà không có tình yêu thương, chúng ta cũng được kể là người quá nghèo. Tình yêu thương là cái làm cho cuộc sống chúng ta có giá trị. Tình yêu thương chính là cái làm cho chúng ta nên giống Thiên Chúa.
Khi chúng ta bước theo Chúa, chúng ta phải biết chấp nhận vất vả, khổ cực, có khi phải đói khát nữa. Nhưng hãy nhìn vào phép lạ hóa bánh này, để chúng ta tin tưởng vào Thiên Chúa quan phòng, nuôi dưỡng an bài, vì Ngài vẫn hằng thương yêu, săn sóc những ai biết bỏ mọi sự theo Chúa. Đồng thời, Chúa Giê-su mời gọi mỗi người trong chúng ta cũng hãy biết chạy đến với Ngài bằng đức tin chân thành, đức cậy bền vững và đức mến thiết tha, vì chính Ngài là nguồn mạch sự sống. Ngài thương ban sự sống cho chúng ta phần xác để đưa chúng ta đến sự sống phần hồn. Chính Ngài ban Lời và Bánh Hằng Sống cho chúng ta trong mỗi thánh lễ.
Cầu nguyện:
Lạy Chúa, xin cho chúng con luôn biết quảng đại phục vụ Chúa và anh chị em chúng con.