BÀI GIẢNG LỄ CỦA ĐỨC THÁNH CHA PHANXICÔ

BGIANG
Chúa nhật hôm qua 23.11, lễ Chúa Ki-tô Vua vũ trụ, Đức Thánh Cha Phanxicô đã cử hành thánh lễ tại Quảng trường Thánh Phêrô và tuyên phong hiển thánh cho sáu vị: Kuriakose Elias Chavara, Mẹ Eufrasia Eluvathingal, Amato Ronconi, Giovanni Antonio Farina, Nicola da Longobardi, và Ludovico Casoria da.
Sau đây là nguyên văn bài giảng của Đức Thánh Cha
Phụng vụ hôm nay mời gọi chúng ta hướng khóe nhìn vào Chúa Kitô, Vua Vũ Trụ. Lời kinh Tiền Tụng thật đẹp đã nhắc nhở chúng ta rằng vương quốc của Ngài là “một vương quốc của sự thật và sự sống, một vương quốc của sự thánh thiện và ân sủng, một vương quốc của công lý, tình yêu và hòa bình“. Các bài đọc mà chúng ta đã được nghe trình bày cho chúng ta thấy Chúa Giêsu thiết lập vương quốc của Ngài như thế nào; Ngài đem vương quốc ấy vào trong lịch sử như thế nào; và Ngài đòi buộc chúng ta điều gì.
Trước tiên, cách thức Chúa Giêsu đã thực hiện Vương quốc của Ngài như thế nào: Ngài thực thi nước ấy trong sự gần gũi và dịu dàng đối với chúng ta. Chúa là vị Mục Tử mà ngôn sứ Ezekiel đã nói trong bài đọc thứ I (x. 34,11-12, 15-17). Trọn đoạn văn này được đan xen lẫn nhau bằng những động từ cho thấy sự ân cần và yêu thương của vị Mục Tử đối với đoàn chiên: tìm kiếm, kiểm điểm, tập hợp từ các nơi phân tán, dẫn tới đồng cỏ, cho nghỉ ngơi, tìm kiếm con chiên bị lạc, dẫn chiên lạc trở về, băng bó vết thương, chăm sóc chiên đau yếu, chăm nom, chăn dắt. Tất cả điều ấy được thành toàn nơi Chúa Giêsu Kitô: Ngài thực sự là “Vị Mục Tử tối cao của đoàn chiên và là người chăn dắt các linh hồn” (x.Dt 13,20; 1Pr 2,25).
Những người trong chúng ta được kêu gọi trở thành mục tử trong Giáo Hội, chúng ta không thể xa rời mẫu gương ấy. Nếu chúng ta không làm như thế chúng ta sẽ trở thành những kẻ chăn thuê. Về điểm này, Dân Chúa có khả năng đánh hơi không thể sai lầm trong việc nhận ra các mục tử nhân lành, và phân biệt họ với những kẻ chăn thuê.
Sau khi chiến thắng, tức là sau khi sống lại, Chúa Giêsu đã tiến hành nước Ngài như thế nào? Thánh Phaolô Tông Đồ, trong thư thứ I gửi tín hữu Corintô, nói rằng: “Đức Ki-tô phải nắm vương quyền cho đến khi Thiên Chúa đặt mọi thù địch dưới chân Người” (15,25). Chính Chúa Cha dần dần đặt mọi sự tùng phục Chúa Con, và đồng thời chính Chúa Con đặt mọi sự tùng phục Chúa Cha. Chúa Giêsu không phải là Vua theo kiểu thế gian này: đối với Ngài, cai trị không phải là truyền lệnh, nhưng là vâng phục Chúa Cha, và tùng phục Chúa Cha, để ý định yêu thương và cứu độ của Chúa Cha được hoàn thành. Vì thế có một sự hỗ tương hoàn toàn giữa Chúa Cha và Chúa Con. Vậy thời kỳ cai trị của Chúa Kitô là thời gian dài đặt mọi sự tùng phục Chúa Con và giao nạp mọi sự cho Chúa Cha. “Kẻ thù cuối cùng bị tiêu diệt chính là sự chết” (1 Cr 15,26). “Sau cùng, khi mọi sự được đặt dưới vương quyền của Chúa Giêsu, và tất cả, kể cả Chúa Giêsu, tùng phục Chúa Cha, thì Thiên Chúa sẽ là mọi sự trong tất cả” (x.1 Cr 15,28).
Tin Mừng cho chúng ta thấy Nước Chúa Giêsu đòi chúng ta điều gì: Tin Mừng nhắc nhở chúng ta rằng sự gần gũi và dịu dàng là nguyên tắc sống cho chúng ta, và chúng ta sẽ bị phán xét theo nguyên tắc ấy. Đó là đại dụ ngôn về sự phán xét chung trong chương 25 của Tin Mừng theo thánh Mathêu. Vua nói: “Hãy đến đây, hỡi những kẻ được Cha Ta chúc phúc, hãy lãnh nhận gia sản là Vương quốc được dọn sẵn cho các ngươi từ thuở tạo thiên lập địa. Vì xưa Ta đói, các ngươi đã cho Ta ăn, Ta khát các ngươi đã cho ta uống, Ta là khách ngụ cư, các ngươi đã đón tiếp Ta, Ta trần truồng, các ngươi đã cho ta mặc, Ta bệnh tật và các con đã viếng thăm, Ta ngồi tù các ngươi đã đến hỏi han” (25,34-36). Những người công chính sẽ hỏi: có bao giờ chúng con làm tất cả những điều ấy đâu? Và Vua đáp: “Thực, Ta bảo thực các ngươi: tất cả những gì các ngươi đã làm cho một trong những người anh em bé mọn nhất của Ta đây, chính là các ngươi làm cho Ta” (Mt 25,40).
Ơn cứu độ không bắt đầu bằng sự tuyên xưng vương quyền của Chúa Kitô, nhưng từ sự làm theo các hành động thương xót qua đó Chúa thực thi Vương quốc của Ngài. Ai thực thi những công việc ấy thì chứng tỏ mình đã đón nhận Vương quyền của Chúa Giêsu, vì họ mở tâm hồn ra cho lòng khoan dung của Thiên Chúa. Vào cuối đời, chúng ta sẽ bị phán xét dựa trên tình yêu, về sự gần gũi và dịu dàng đối với anh chị em chúng ta. Chúng ta có được vào Nước Thiên Chúa hay không, được ở bên tả hay bên hữu Chúa, điều ấy tùy thuộc lòng bác ái của chúng ta đối với tha nhân. Chúa Giêsu, qua chiến thắng của Ngài, đã mở Nước Ngài cho chúng ta, nhưng tùy theo chúng ta có vào đó hay không, ngay từ đời này, chúng ta có trở nên người thân cận của người anh chị em hay không, người anh chị em đang xin cơm bánh, quần áo, sự đón tiếp, tình liên đới. Nếu chúng ta thực sự yêu thương họ, chúng ta sẽ sẵn lòng chia sẻ với họ điều quí giá nhất đối với chúng ta, đó là chính Chúa Giêsu và Tin Mừng của Ngài.
Ngày hôm nay, Giáo Hội đặt trước chúng ta những vị thánh mới như gương mẫu, chính qua những công việc quảng đại hiến thân cho Thiên Chúa và anh chị em, các vị đã phục vụ Nước Thiên Chúa, mỗi người trong môi trường của mình, và trở nên người thừa kế Nước Chúa. Mỗi vị Thánh đáp lại giới răn mến Chúa yêu người với tinh thần sáng tạo ngoại thường. Các vị đã dâng hiến bản thân mình mà không giữ lại điều gì để phục vụ những người rốt cùng không chút dè dặt, giúp đỡ những người túng thiếu, các bệnh nhân, người già, người lữ hành. Sự yêu thương ưu tiên mà các vị dành cho những người bé nhỏ nhất và nghèo hèn nhất chính là phản ánh và là mẫu mực tình yêu vô điều kiện đối với Thiên Chúa. Thực vậy, các thánh đã tìm kiếm và khám phá tình bác ái trong quan hệ mạnh mẽ và bản thân đối với Thiên Chúa, từ đó đã nảy sinh tình yêu chân thực đối với tha nhân. Vì thế, trong giờ phán xét, các vị đã nghe lời mời gọi ngọt ngào này: “Hãy đến đây hỡi những kẻ được Cha Ta chúc phúc, hãy đến nhận gia sản là Vương quốc đã được dọn sẵn cho các người từ khi tạo thiên lập địa” (Mt 25,34).
Qua nghi thức phong thánh, một lần nữa chúng ta đã tuyên xưng mầu nhiệm Nước Thiên Chúa và tôn vinh Chúa Kitô Vua, là vị Mục Tử đầy tình yêu đối với đoàn chiên. Nguyện xin các tân hiển thánh, qua tấm gương và lời chuyển cầu của các vị, gia tăng trong chúng ta niềm vui được tiến bước trong con đường Tin Mừng, quyết định đón nhận Tin Mừng như địa bàn hướng dẫn cuộc sống chúng ta. Chúng ta hãy bước theo, bắt chước niềm tin yêu của các thánh, để niềm hy vọng của chúng ta cũng được mặc lấy tính bất tử. Chúng ta đừng để mình bị xao nhãng vì những lợi lộc trần thế chóng qua. Xin Mẹ Maria, Nữ Vương tất cả các thánh, hướng dẫn chúng ta trong hành trình tiến về Nước Trời. Amen
Hoàng Minh